Kevin De Bruyne tự sự Từ kẻ hai lần bị ruồng bỏ đến tiền vệ hay bậc nhất thế giới - Vietnam9.net

Ba biến cố lớn nhất trong cuộc đời – có giá trị tham khảo cả trong bóng đá lẫn cuộc sống, và đã làm nên thành công của Kevin De Bruyne – một trong những tiền vệ công hay nhất thế giới hiện nay, đã được chính anh kể lại trong bài viết dưới đây.

Tôi là một người trung thực đến tàn bạo. Vì vậy, tôi sẽ tiết lộ cho các bạn nghe một bí mật nhỏ trong bài viết này: Trước đi đến Manchester City, tôi chưa hề biết đến bản chất của Raheem Sterling. Khi đọc trên báo chí Anh, tôi cứ nghĩ cậu ấy có một tính cách rất khác.

Thực tế tôi không hề nghĩ cậu ấy là người xấu, nhưng những tờ báo lá cải cứ vẽ ra một cầu thủ kiêu ngạo. Thế nên, tôi đã nghĩ cậu ấy có vẻ, như người Anh thường miêu tả ấy, là một dickhead (vừa ngu ngốc, vừa cáu kỉnh, vừa lố bịch).

Raheem và tôi có một sự kết nối rất mạnh mẽ, vì chúng tôi đến với City vào cùng một thời điểm, giữa rất nhiều sự tiêu cực từ báo chí Anh. Họ gọi tôi là “kẻ bị Chelsea ruồng bỏ”. Họ gọi Sterling là gã hào nhoáng, bỏ Liverpool ra đi vì tiền. Và họ gọi cả hai đứa bọn tôi là những kẻ khó ở.

Tất nhiên, khi đọc được những thứ như thế về bản thân, bạn sẽ phản ứng kiểu: “Tôi ư? Tôi đâu có khó gì đâu. Viết gì kỳ cục thế? Những tay bồi bút này thì biết gì về tôi?”. Nhưng thành thực mà nói, khi đọc về những cầu thủ khác, thì bạn lại bị các bài báo làm ảnh hưởng chút đỉnh. Bạn không thể ngăn được việc đó.

Thế nên khi đến City, chạm mặt trực tiếp Raheem và nói chuyện một chút trong buổi tập, tôi đã hơi bất ngờ và nghĩ: “Chờ đã, cậu này cũng có vẻ cool đó. Vậy đâu mới là sự thật đây?”.

Tôi không có nhiều bạn thân trong cuộc sống của mình – cả ở trong lẫn ngoài sân cỏ, và thường mất một thời gian dài để mở lòng với mọi người. Nhưng thời gian trôi qua, tôi lại thân hơn với Raheem, bởi những đứa con trai của chúng tôi chào đời vào cùng một thời điểm và chúng luôn muốn chơi với nhau. Tôi giờ lại rất hiểu Raheem, nhận ra cậu ấy là một người thông minh và tài giỏi. Có thể nói, cậu ấy là người rất rất khác so với phiên bản mà những tờ báo lá cải đã vẽ ra.

Và sự thật thì ở đây: Raheem là một trong những cầu thủ tốt bụng, khiêm tốn nhất mà tôi từng gặp trong thế giới bóng đá.

Một hôm nọ, khi chúng tôi đang tán dóc thì Raheem cũng bảo kiểu: “Bạn thân mến, hồi trước khi gặp thì em cũng nghĩ về bác hoàn toàn khác đấy. Em nghĩ bác là một người xa cách và nhút nhát, nhưng sau cùng thì bác lại là một ông nội hài hước”.

“Thì tôi là một người khô khan mà” – tôi đáp lại.

“Khô queo luôn ấy chứ” – cậu ấy bồi thêm. “Vậy hồi đó bác nghĩ em như thế nào?”.

“Thực ra tôi đã nghĩ cậu là người rất kêu ngạo” – tôi thành thực.

“Vãi cả bạn tôi!” – cậu ấy nhìn thẳng vào tôi và thốt lên.

Rồi tôi cũng nhìn lại và đáp trả: “Sao nào sao nào? Thì cậu cũng từng nghĩ tôi không được bình thường mà!”.

Đó quả thật là cả một bài học, tôi nghĩ thế. Theo kinh nghiệm của tôi, tính cách của các cầu thủ có thể rất rất khác biệt so với những gì bạn hình dung, nhất là khi bạn không có cơ hội thực sự làm quen với họ.

Điều này chắc chắn cũng đúng đối với tôi.

Tôi có thể thông cảm vì sao Raheem từng nghĩ mình là một người khó ở. Từ khi còn nhỏ, tôi đã luôn mang theo một “đám mây” trên đầu mình.

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện này, nhưng xin hãy hiểu rằng việc nói về bản thân cũng là khó nhất trên đời đối với tôi. Tôi có thể nói về bóng đá hàng giờ liên tục, nhưng nói về chuyện cá nhân thì lại khó mở miệng lắm. Nó đã là bản chất của tôi rồi, và tôi tin nhiều bạn đang đọc bài viết này cũng chia sẻ điều tương tự.

Bị ghét vì quá trầm tính - Vietnam9.net

Từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã luôn kiệm lời, nhút nhát đến khủng khiếp. Tôi không có máy PlayStation, và cũng chẳng có nhiều người bạn thân. Cách tôi thể hiện bản thân là thông qua bóng đá; còn ở ngoài sân cỏ, tôi đã rất hướng nội, thậm chí sẽ chẳng nói dầu chỉ một từ với bạn. 

Ở trên sân thì tôi rất “cháy”. Mọi người đã cười rất nhiều khi xem cái clip mà tôi hét vào mặt David Silva là “ĐỂ CHO TÔI NÓI” đúng không? Song ngày còn nhỏ, tôi chỉ là một cậu bé tẻ nhạt mà thôi.

Khi còn trẻ tuổi, bạn không hiểu được rằng cứ nhút nhát như thế thực ra là một sai lầm. Mọi người có thể ứng xử sai với kiểu người như thế. Tôi đã thấu hiểu điều đó, sau một bài học khá đắt giá.

Cụ thể là năm lên 14, tôi đã đưa ra một quyết định thực sự thay đổi cuộc đời mình. Tôi có cơ hội gia nhập học viện của Genk, nên đã xê dịch từ bờ này sang bờ kia của Bỉ để chộp lấy nó. Quyết định đó khiến tôi phải ở xa nhà nhiều giờ đồng hồ đi xe, nhưng vẫn thuyết phục ba mẹ để mình đi.

Vấn đề ở đây là tôi vốn đã nhút nhát từ khi còn ở quê nhà. Nên đến Genk, tôi trở thành một lính mới đến từ bờ kia đất nước với giọng nói khá nhà quê. 

Tôi chắc chắn là đã rất cô đơn, và đã không thực sự chịu học để có một đời sống xã hội tốt. Chúng tôi chỉ có một ngày nghỉ vào Chủ Nhật, và tôi dành nó để trở về nhà. Vì vậy, hai năm đầu tiên ở học viện cũng là giai đoạn cô đơn nhất tôi từng trải qua.

Có thể mọi người sẽ nghĩ rằng tất cả những điều này thật điên khùng, rằng tại sao tôi lại tự làm khổ mình như thế khi mới 14 tuổi đúng không?

Câu trả lời duy nhất tôi có thể đưa ra cho các bạn, là bởi mỗi khi đá bóng, mọi thứ xung quanh đều biến mất đối với tôi. Tất cả những vấn đề tôi gặp phải, mọi cảm xúc tiêu cực tôi cất giữ, tất thảy đều tan biểu. Khi chơi bóng đá, cuộc đời lại thật đẹp đối với tôi. Nếu các bạn gọi nó là một nỗi ám ảnh, thì cũng đúng như thế đấy. Rất đơn giản, đó chính là cuộc sống của tôi.

“Khi được đá bóng, mọi vấn đề hay cảm xúc tiêu cực của tôi đều tan biến” – De Bruyne - Vietnam9.net

Trong năm đầu tiên ở học viện, tôi sống trong một căn nhà trọ, đúng ra là chỉ một căn phòng nhỏ xíu, đủ kê một chiếc giường, một bàn làm việc và một chiếc bồn rửa mặt bên trong nó. Năm tiếp theo, tôi sống chung với một gia đình nuôi mà CLB chi trả để họ tiếp nhận các cầu thủ trẻ, như kiểu du học sinh ấy. Thế là tôi cùng hai đồng đội khác chuyển vào ở với họ, điều đó đã giúp tôi phần nào trở lại với cuộc sống bình thường.

Nhưng thực tế là tôi vẫn ở một mình trong phần lớn thời gian, vì nghĩ điều đó OK với mình. Một năm nữa lại trôi qua, tôi học tốt ở trường và làm tốt ở học viện. Chả đánh đấm, không dính rắc rối gì.

Để rồi đã đến năm cuối cùng, tôi đóng gói hành lý và nói lời tạm biệt với gia đình nuôi để trở về nhà nghỉ Hè. “Một mùa Hè vui vẻ nhé, hẹn gặp lại con sau kỳ nghỉ” – họ cầu chúc.

Thế nhưng khi trở về nhà cha mẹ ruột, lúc vừa bước qua ngưỡng cửa, tôi đã thấy mẹ mình rơi nước mắt. Tôi cứ nghĩ đã có ai ra đi hay vấn đề gì tồi tệ xảy ra, trước khi hỏi: “Có chuyện gì vậy mẹ?”.

Và rồi mẹ tôi đã thốt ra những lời mà, có thể đã định hình lại cả cuộc đời tôi: “Họ không muốn con quay trở lại nữa”.

“Sao ạ? Mẹ đang nói về chuyện gì thế” – tôi hỏi.

“Gia đình nhận nuôi ấy, họ không muốn con ở đó nữa”.

“Cái gì? Tại sao thế ạ” – tôi ngỡ ngàng.

“Tại vì tính cách của con. Họ nói là con quá im lặng. Họ không thể tương tác với con, và nói là con quá khó ở” – mẹ giải thích.

Tôi quả thực đã rất shock. Gia đình đó chưa bao giờ nói bất kỳ điều gì kiểu thế trực tiếp với tôi. Đã không có bất kỳ vấn đề nào xảy ra. Tôi đã luôn ngoan ngoãn ở trong phòng mình, và chẳng làm phiền bất kỳ ai. Họ cũng đã vẫy tay chào tạm biệt với tôi như thể mọi thứ đều rất ổn cơ mà. Thế mà họ lại thông báo với CLB rằng không muốn chứa chấp tôi nữa.

De Bruyne đã cực kỳ sốc khi bị chối bỏ chỉ vì quá hiền lành - Vietnam9.net

Đó quả thực là một vấn đề lớn với sự nghiệp, bởi lúc đó tôi chẳng là một ngôi sao lớn nào cả, và đột nhiên CLB được thông báo và nghĩ là tôi có vấn đề. Họ truyền tin ngược về nhà ba mẹ rằng không muốn chi trả để gửi tôi vào một gia đình nuôi nào nữa. Để rồi tôi phải chuyển đến một căn phòng trọ khác và yên vị ở đó, một cách không được hay so với trước đây. Đó như kiểu một nơi dành cho những đứa trẻ gây rối.

Tôi nhớ đã nhìn thấy mẹ khóc, rồi chỉ biết ôm ngay lấy quả bóng. Tôi lao ra ngoài và hướng về bức tường nơi tôi luôn chơi một mình khi còn là một trước trẻ. Có một điều gì đó đã thực sự lấn cấn trong tôi. “Tại vì tính cách của con” – câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Hôm đó có lẽ tôi đã đá quả bóng vào tường trong nhiều giờ liền, và tôi nhớ vào một lúc nào đó, đã hét to lên rằng: “Mọi thứ sẽ OK thôi! Trong hai tháng nữa, mình sẽ được lên đội một. Và dù có vấn đề gì đi nữa, mình sẽ không trở về nhà như một kẻ thất bại. Dù có chuyện gì đi chăng nữa!”.

Tôi trở lại Genk sau kỳ nghỉ Hè, nhưng chỉ được chuyển lên đội dự bị. Kể cả ở đó thì tôi cũng không là ai cả, thực sự vậy. Nhưng tôi đã lao vào tập luyện như một con thú, với rất nhiều lửa cháy trong người. Tôi thực sự đã rất khùng.

Lúc nghèo thì chẳng ai nhìn, đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em - Vietnam9.net

Đến ngày nay, tôi vẫn nhớ chính xác thời điểm tất cả mọi thứ đã thay đổi. Đó là một trận đấu vào tối thứ Sáu, nơi tôi phải ngồi dự bị và chỉ được tung vào sân trong hiệp hai, nhưng đã thi đấu như một kẻ điên.

Một bàn.

Họ không muốn con trở lại nữa.

Hai bàn.

Con quá im lặng.

Ba bàn.

Quá khó ở.

Bốn bàn.

Họ không muốn con trở lại nữa.

Rồi năm bàn.

Tại vì tính cách của con đấy.

Tôi đã ghi năm bàn thắng chỉ trong một hiệp đấu.

Sau sự kiện đó, bạn có thể cảm nhận được sự thay đổi từ tất cả mọi người trong CLB, và tôi đã giành được một suất lên đội một chỉ hai tháng sau đó. Tôi nghĩ mình đã đạt được mục tiêu của mình chỉ sau một vài ngày. Và tiếp theo, tất nhiên, CLB gọi về nhà ba mẹ và bảo muốn trả tiền để tìm cho tôi một gia đình nuôi khác.

Thật hài hước khi nhìn thấy cách mọi người thay đổi với bạn trong bóng đá, mỗi khi bạn làm tốt điều gì đó.

Một ngày nọ, cha mẹ nuôi cũ thậm chí còn đến tận CLB, và người phụ nữ ấy tiến đến phía tôi rồi nói những lời đại loại như: “Chúng tôi muốn con trở về! Hãy ở nhà trọ trong ngày trong tuần thôi, còn cuối tuần thì hãy về ‘nhà’ nhé!”.

Đúng ra tôi nên nghĩ chuyện đó rất buồn cười, nhưng thời điểm đó thì lại thấy chả buồn cười chút nào. Họ từng thực sự khiến tôi tổn thương, nên tôi đáp lại: “Không ạ! Cô chú đã ném tôi vào thùng rác. Giờ khi tôi làm tốt thì các người lại muốn tôi quay về sao?”.

De Bruyne đã chứng minh một “định luật” rằng Bạn hoàn toàn có thể lật ngược tình thế khó khăn của mình, nếu nỗ lực đạt được một thành công lớn - Vietnam9.net

Giờ nhìn lại, tôi nên nói lời cám ơn họ vì biến cố đó. Trải nghiệm ấy chính là động cơ cho sự nghiệp của tôi. Song, thật không may, đám mây đen trên đầu vẫn còn đu bám tôi khá lâu. Khi còn là một cầu thủ trẻ ở Genk, và cả khi đã ký hợp đồng với Chelsea, bạn vẫn có thể sẽ đọc được những bài viết trên báo chí Bỉ rằng tôi là một kẻ khó ở, và lôi ra lại câu chuyện ở gia đình nuôi.

Thực tế đó khiến tôi rất khó chịu, đôi khi muốn nổ tung, đặc biệt là khi đứng trên sân cỏ. Tôi có xu hướng giữ kín mọi thứ trong lòng, nhưng cũng đôi khi mất kiểm soát. Thường thì chỉ 5 giây sau đó, tôi sẽ bình tĩnh trở lại. Thế nhưng thỉnh thoảng tôi cũng bị hiểu lầm vì những phút nóng nảy ấy. Hãy nhớ rằng tất cả những gì tôi làm trong bóng đá đều chỉ xuất phát từ duy nhất một điều, là tôi muốn chơi bóng.

Ngày còn ở Chelsea, báo chí từng làm cả loạt bài về mối quan hệ không hòa thuận của tôi với HLV Jose Mourinho, nhưng sự thật là tôi chỉ nói chuyện với ông ấy đúng hai lần. CLB luôn có kế hoạch đem tôi đi cho mượn. Năm 2012, tôi đến Werder Bremen và đó là một mùa giải rất tốt. Khi trở về Chelsea vào mùa Hè tiếp theo, có nhiều đội bóng Đức muốn chiêu mộ tôi. Klopp muốn đưa tôi về Borussia Dortmund và đội bóng ấy sở hữu lối đá mà tôi ưa thích. Thế nên tôi nghĩ có lẽ Chelsea cũng muốn để mình đi.

Nhưng rồi Mourinho nhắn tin cho tôi như thế này: “Cậu sẽ ở lại. Tôi muốn cậu trở thành một phần của đội bóng”.

Phản ứng của tôi lúc đó kiểu, OK cũng tuyệt mà, mình đã nằm trong kế hoạch của HLV.

Khi trở về để chuẩn bị cho mùa giải mới, “nhịp điệu” là rất tốt. Tôi đã ra sân 2/4 trận đầu mùa và nghĩ mình đã chơi tốt. Không xuất sắc, nhưng cũng đã khá tốt. Nhưng rồi sau 4 trận đấu ấy, mọi chuyện lại chuyển sang theo hướng tiêu cực. Tôi bị giam trên băng dự bị, và dường như không bao giờ được trao cơ hội lần nữa mà không có một lời giải thích nào. Tôi chỉ đơn giản là bị loại vì một vài lý do mà mình không biết.

Nhưng tất nhiên, tôi cũng tự mắc một vài sai lầm nữa, cụ thể là đã hơi ngây thơ về cách thể hiện mình ở Premier League. 

Có một điều mà tôi nghĩ phần lớn các CĐV không nhận ra được, là mỗi khi một cầu thủ bị loại khỏi kế hoạch, anh ấy cũng gần như sẽ không được để ý đủ nhiều trong các buổi tập nữa. Tại một số CLB, bạn còn gần như không tồn tại.

Nếu điều đó xảy ra với tôi ở hiện tại, thì không có vấn đề gì. Tôi đã biết đủ nhiều để có thể tự tập luyện và chăm sóc bản thân. Nhưng khi mới 21 thì khác, bởi bạn không thể hiểu nổi những gì đang xảy ra và không thể xử lý nó. Hệ quả là khi có cơ hội ra sân trở lại, trong trận đấu với Swindon Town ở một giải cúp, tôi đã không có thể trạng tốt.

Đến tháng 12, Jose gọi tôi vào văn phòng và đó có lẽ là khoảnh khắc thay đổi lớn thứ hai đối với tôi. Ông ấy đặt một số giấy tờ trên bàn và nhận xét: “1 kiến tạo, 0 bàn thắng, 10 lần thu hồi bóng thành công”.

Phải mất một phút tôi mới hiểu được ông ấy đang làm gì. Và rồi, Jose bắt đầu đọc thông số của những cầu thủ tấn công khác – Willian, Oscar, Mata hay Schurrle. Xong họ kiểu, ai cũng cỡ “5 bàn thắng, 10 kiến tạo” ấy. Còn Jose thì kiểu chờ xem tôi có nói gì không, rồi cuối cùng tôi mở miệng: “Nhưng… những người này đều được đá 15-20 trận mà ạ. Tôi chỉ được đá 3 trận thôi, nên nếu muốn so điểm khác biệt ở đây, thì không thể đâu ạ”.

Thời điểm đó, Mata cũng đang dần bị loại khỏi kế hoạch, nên Jose bảo: “Cậu biết đấy, nếu Mata ra đi, thì cậu sẽ trở thành lựa chọn thứ 5, thay vì thứ 6 trên hàng công”.

Đây hoàn toàn là sự thật nhé, tôi đã đáp như thế này: “Tôi cảm thấy dường như CLB không muốn tôi ở lại nữa. Tôi muốn đá bóng, và tốt hơn thì ông nên bán tôi đi”.

Tôi nghĩ Jose đã có một chút thất vọng, nhưng công bằng mà nói, ông ấy cũng thấu hiểu việc tôi muốn được thi đấu thường xuyên hơn. Thế nên sau cùng CLB cũng chuyển nhượng tôi đi, và đó là một cuộc chia tay nhẹ nhàng, không có vấn đề gì lớn cả. Chelsea đã nhận được gấp đôi số tiền mà họ từng bỏ ra để chiêu mộ tôi. Đổi lại, tôi có được vị thế tốt hơn nhiều ở Wolfsburg.

De Bruyne siêu nhút nhát đã cưa đổ vợ như thế nào - Vietnam9.net

Tất cả mọi thứ lại thay đổi một lần nữa, và cũng không chỉ ở phạm vi bóng đá. Lần này tôi đã có vợ (tương lai) sát cánh bên mình. Cô ấy đã giúp tôi trưởng thành theo những cách mà có lẽ tôi không bao giờ có thể diễn giải bằng lời được – ngay cả chính cô ấy cũng thế. 

Và sau đây là một câu chuyện khá xấu hổ mà tôi phải đắn đo lắm mới quyết định kể nó! Chỉ vì tôi đã hứa với các bạn là hết sức thành thật, nên mới kể đó nha. Chuyện này thì cũng hài lắm.

Tất cả bắt đầu bằng một dòng tweet trên Twitter. Lúc đó tôi chỉ có khoảng vài nghìn followers thôi, vì vẫn còn đang bị cho mượn ở Bremen. Tôi đã tweet điều gì đó về một trận đấu – đại loại thế, và rồi được một cô gái thả tim. Khi đó tôi vẫn đang độc thân mà, nên khi một người bạn phát hiện được điều đó, nó khuyên là: “Ê nhỏ này nhìn xinh đó. Mày thử nhắn tin cho nó đi!”.

Suýt chút nữa De Bruyne đã vuột mất tình yêu của đời mình, vì… quá nhát gái! - Vietnam9.net

Và tôi đã thực sự đáp lại là: “Không, không, không. Thôiiiiii. Người ta thường không có thích tao đâu. Người ta không hiểu được tao và cô ấy sẽ không trả lời tao đâu”.

Nhưng thằng bạn lại bất thình lình giật lấy điện thoại của tôi và soạn tin nhắn, trước khi chìa màn hình cho tôi xem và nói: “Giờ sao, tao nhấn nút gửi nhá?”.

Tôi lúc đó có lẽ đang ngồi bệt xuống sàn nhà, co rúm người lại nhưng vì một số lý do gì đó mà đã nói: “OK được thôi, gửi đi”.

Trời ơi tin được không? Tôi đáng ra phải trở thành một cầu thủ lớn, nhưng lúc đó lại không đủ gan để tự nhắn tin chào hỏi vợ tương lai của mình! Tôi không dám!May là ngày đó còn có thằng bạn. Nó đã gửi tin nhắn đầu tiên giúp tôi và cô ấy đã phản hồi! 

Tôi và cổ nhắn tin tìm hiểu trong suốt vài tháng. Và một khi đã hiểu rõ một ai đó, thì mọi chuyện lại dễ dàng hơn rất nhiều. Sau tất cả, tôi khá dần lên (trong việc giao tiếp) và điều đó thật tuyệt vời. Cô ấy đã thay đổi cuộc đời tôi theo nhiều cách và thành thực mà nói, tôi không tưởng tượng được giờ đang ra sao nếu không có cô ấy suốt thời gian qua.

Mọi người cứ quăng những biệt hiệu nhiều điều tiếng như “WAGs” về phía vợ và bạn gái của các cầu thủ, và tôi xem đó là một hành động đáng xấu hổ. Vợ là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Cô ây đã hi sinh mọi thứ để chuyển đến ở cùng tôi khi mới 19 tuổi, để giúp tôi theo đuổi giấc mơ của mình. Chúng tôi đã đang cùng nhau trải qua một chuyến phiêu lưu. Cô ấy đã giúp tôi thoát ra khỏi vỏ bọc của mình, và cách xử lý mọi chuyện của cô ấy là rất đáng ghi nhận.

Vào kỳ chuyển nhượng mùa Hè 2015, khi cô ấy phát hiện có thai đứa con đầu lòng của chúng tôi, thì cũng là lúc tôi đang được nhiều CLB như Manchester City, PSG hay Bayern Munich quan tâm. Đó quả là một giai đoạn đầy căng thẳng. Chúng tôi chỉ vừa bắt đầu một gia đình mới, và không có bất kỳ ý tưởng nào về kỳ chuyển nhượng đó, cũng như nơi tiếp theo sẽ đặt chân đến.

Về mặt cá nhân thì tôi thích đến Man City. Tôi vẫn thường nhắn tin hỏi thăm Vinny (Vincent) Kompany. Anh ấy kể tôi nghe về dự án của đội bóng và tôi rất thích nó. Tôi cũng có cảm tình rất tốt với City từ lâu nữa, nhưng lại không muốn thiếu tôn trọng Wolfsburg vì thực sự yêu quãng thời gian ở đó. Thế nên, tôi đã cố gắng giữ im lặng và chờ đợi. Việc này thì dễ dàng với tôi thôi, các bạn cũng đã biết rồi chứ gì!

Mỗi một ngày trôi qua, trong chính xác khoảng 3 tuần, người đại diện của tôi đều nhắc đi nhắc lại điệp khúc: “OK ngon rồi! À mà chờ đã, chưa được. Lại ngon nữa! Ơ nhưng khoan, lại không được nữa rồi”.

Sự căng thẳng đó đã tác động đến cả vợ tôi. Một sớm chúng tôi thức dậy và cô ấy đổ bệnh, rất nặng. Chúng tôi không biết làm gì, và hết sức lo ngại rằng sẽ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng.

Và rồi cô ấy bắt đầu đau đớn rất nhiều, chảy cả máu. Chúng tôi không biết chuyện gì đang xảy ra, nên vội vã phi đến bệnh viện. Đó là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi, không nghi ngờ gì nữa, vì khả năng kinh khủng nhất là chúng tôi sẽ mất đứa trẻ. Tôi đã ngồi chờ trong bất lực. Trong phút chốc, tôi bỗng nghĩ đến… kỳ chuyển nhượng nhưng rồi ý nghĩ ấy tắt lịm. Thế giới của tôi đang bị đảo lộn hoàn toàn cơ mà.

Cảm ơn Chúa là cuối cùng mọi chuyện vẫn OK, với cả vợ và con tôi.

Tôi cũng không thể tưởng tượng được cuộc sống mà không có con trai mình. Mọi điều tốt đẹp nhất từng đến với tôi trong bóng đá, cũng chẳng đời nào so sánh được với vợ và các con tôi.

Đó là khoảnh khắc thay đổi cuộc sống thứ ba đối với tôi, vì nó giúp tôi nhận ra rằng bóng đá không phải là chuyện sống chết. Tôi từng nghĩ mình quá mệt mỏi với bóng đá trong 23 năm đầu đời, nhưng rồi khi tôi gặp vợ và nhất là khi đứa con trai đầu lòng chào đời, tôi biết mình sẽ không đơn độc nữa. Khi chúng tôi bắt đầu xây dựng gia đình và tôi chuyển đến Manchester City, mọi chuyện bắt đầu đi đúng quỹ đạo.

Đặc biệt là khi Pep cập bến vào mùa giải thứ hai của tôi.

Niết bàn của bóng đá - Vietnam9.net

Pep và tôi chia sẻ cùng một tư tưởng. Công bằng mà nói, ông ấy thậm chí còn đam mê bóng đá dữ dội hơn cả tôi. Ông ấy không chỉ quan tâm đến chiến thắng, mà còn theo đuổi sự hoàn hảo.

Lần đầu tiên tôi gặp Pep, ông ấy đã bảo tôi ngồi xuống và nói: “Kevin, nghe này. Cậu có thể – dễ dàng – lọt vào Top 5 cầu thủ xuất sắc thế giới. Top 5. Một cách dễ dàng”.

Tôi đã rất shock. Nhưng khi nói những lời ấy, Pep lại rất tự tin và chính điều đó đã thay đổi tâm lý của tôi. Đó là cách làm của một thiên tài, tôi nghĩ thế. Bởi sau khi nghe câu đó, tự dưng tôi lại cảm thấy mình… có nghĩa vụ phải chứng minh ông ấy đã đúng, thay vì chứng tỏ ông ấy sai.

Hầu hết thời gian, bóng đá chuyên nghiệp là về những điều tiêu cực và sợ hãi. Nhưng với Pep, nó trở nên rất tích cực. Ông ấy thường đặt ra những mục tiêu rất cao đến nỗi tưởng như không thể thực hiện được. 

Ông ấy cũng là một bậc thầy chiến thuật, đúng vậy, không thể nghi ngờ gì về điều đó. Những người ngoài cuộc không thể thấy hay cảm nhận được cái áp lực mà ông ấy tự đặt lên mình để cố gắng đạt được sự hoàn hảo đâu.

Mùa giải đấy cũng không hề dễ dàng với tôi. Những chấn thương và các trận đấu phải bỏ lỡ tạo nên vô vàn khó khăn về mặt tinh thần. Việc phải ngồi xem các trận đấu từ khán đài cơ bản là tệ còn hơn tra tấn. Tôi không thể chịu nổi.

Thực tế, ngay cả vợ cũng nói là cảm thấy có điều gì không ổn đang xảy ra đối với tôi. Lúc ấy chúng tôi đã bên nhau được gần 7 năm, và câu nói đó làm tôi khóc. Ngay cả trong những tang lễ, tôi cũng không khóc bao giờ. 

Kể cụ thể hơn về chuyện đó nhé: Vào đầu mùa giải ấy, tôi dính chấn thương đầu gối trong trận đấu với Fulham, và bị tổn thương một số dây chằng. Các bác sĩ chỉ định tôi phải nẹp chân trong một thời gian và đó quả là một cơn ác mộng, khi tôi thậm chí còn không thể tự mặc quần lót. 

Thời điểm vụ đó xảy đến cũng không thể tệ hơn, bởi vợ cũng vừa sinh đứa con thứ hai của chúng tôi đúng… ngày hôm trước.

Hôm tôi bị thương, cô ấy cũng vừa từ bệnh viện về nhà và nói chuyện với tôi qua FaceTime.

“Sao rồi em yêu? Mọi thứ ổn cả chứ” – tôi hỏi.

“Em ổn mà. Mà anh đang khóc hay sao vậy?” – cô ấy đáp.

Lúc đó tôi có chảy một số giọt nước trên khóe mắt, có lẽ thế. “Ừm thì, anh có một số tin không tốt. Lại chấn thương đầu gối rồi. Anh cần phải nẹp chân một thời gian, nên có lẽ là giờ em phải chăm sóc đến 3 đứa bé lận đó”.

Sau câu nói đó thì tôi òa khóc, theo đúng nghĩa đen luôn. Tôi không thể hãm lại được. Tôi không biết cảm xúc đó đến từ việc con trai mới chào đời, từ việc phải ngồi ngoài thêm nhiều trận đấu hay cả hai nữa. Tôi chỉ biết chìa cái mặt ngu ngốc, lố bịch và thổn thức thảm hại lên màn hình FaceTime.

Đến vợ tôi cũng không thể tin được.

“Anh đã không khóc ngay cả trong đám cưới của tụi mình cơ mà! Và anh cũng không khóc khi những đứa con của chúng ta chào đời! Một đứa còn mới đẻ NGÀY HÔM QUA” – cô bất bình.

Tôi nghĩ chỉ câu nói ấy đã diễn tả được tất cả.

Trong những đám cưới, tang lễ, sinh nhật, tôi không cảm thấy gì cả, cứng như một hòn đá. Nhưng nếu bạn tước bóng đá khỏi cuộc sống của tôi ư? Quên đi. Tôi không chịu được đâu.

Sau cùng, dự án của City còn hơn cả chiến thắng, khi còn thiết lập được cả một lối chơi và triết lý tổng thể. Đó là lý do vì sao chúng tôi thức dậy vào mỗi sáng sớm, vì sao chúng tôi ám ảnh với quá nhiều chi tiết trong tập luyện, và vì sao chúng tôi cố gắng đẩy mình xa hơn khỏi những giới hạn.

Chơi bóng đơn giản thực sự là điều khó nhất trên thế giới. Nhưng khi làm được điều đó, nó lại là niềm vui lớn nhất mà tôi từng có trong cuộc đời.

Thế nên, dù có chạm đến được những điều không tưởng hay không, thì làn sóng chúng tôi tạo ra vẫn nên được đánh giá cao bởi những ngươi thực sự yêu bóng đá, tôi nghĩ thế. Khi Manchester City thể hiện tốt nhất những gì chúng tôi có, thì nó giống như… Nên dùng từ gì đây nhỉ? Bạn biết không, kiểu khi bạn ngồi thiền ấy?

À Niết bàn.

Nó là Niết bàn thực sự đối với tôi.

Lối đá của Man City khi phát huy 100% công lực, chính là “Niết bàn” của bóng đá - Vietnam9.net

Tôi nghĩ đến tận giờ này thì tôi vẫn hơi khác người, vì chỉ toàn thể hiện mình qua bóng đá thôi, nhưng đó là câu chuyện của tôi.

Cám ơn vì đã để tôi kể ra câu chuyện này.

Cám ơn, vì đã để cho tôi nói.

Gã Đồ Tể (dịch từ The Players’ Tribute)

Đồ họa: Kim Thành

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC

Bình Luận