Bóng Đá Việt Nam

HLV Hoàng Anh Tuấn thất bại vì hết thời hay… quá tân thời?

Từ vị thế chiến lược gia đầu tiên giúp một ĐT U20 của Đông Nam Á giành điểm ở VCK U20 World Cup, đến việc 3 lần liên tiếp bị loại ở VCK U18/U19 của… “vùng trũng” và rồi từ chức sau trận thua bẽ mặt trước U18 Campuchia, HLV Hoàng Anh Tuấn liệu đã “hết thời”? 

Câu trả lời phần nào sẽ được hé lộ sau bài viết này, với một số lát cắt về vị HLV đã đang gây ra nhiều tranh cãi nhất trong làng bóng đá Việt Nam suốt vài năm rồi, và vài ngày qua nói riêng.

V9BET - Nhà Cái Uy Tín Châu ÁV9BET

Dù được xem là người hùng hay tội đồ, việc HLV Hoàng Anh Tuấn từ chức sau thất bại khó chấp nhận của U18 Việt Nam trước U18 Campuchia, qua đó bị loại ngay từ vòng bảng giải U18 Đông Nam Á 2019 trên sân nhà, cũng khép lại gần nửa thập kỷ đầy thăng trầm của chiến lược gia người Khánh Hòa với công tác đào tạo trẻ cùng Liên đoàn Bóng đá Việt Nam.

Đó là một mối quan hệ có thăng có trầm, có lúc tưởng như vô cùng bền chặt nhưng cuối cùng lại kết thúc theo cách đáng tiếc nhất.

Để chứng minh cho luận điểm này, đầu tiên cần nhìn lại để thấy rằng, thất bại trên sân nhà của U18 Việt Nam là một điều khá… tất yếu và thậm chí được dự đoán từ trước.

Như ký giả Minh Chiến phân tích trên Zing: “Khác với các dây chuyền sản xuất tự động, tài năng bóng đá là một ‘sản phẩm’ đặc biệt mà những quy trình chuẩn mực, sự đầu tư, chăm sóc không hề đảm bảo sẽ mang về những kết quả tương xứng. Một lớp cầu thủ giỏi ra đời không phải sự đảm bảo cho thế hệ kế cận của họ”.

Nếu HLV Hoàng Anh Tuấn từng là người đầu tiên đưa thế hệ 1997 của Nguyễn Quang Hải, Trần Đình Trọng, Hà Đức Chinh đến với tầm cao của châu Á và thậm chí là thế giới ở lứa tuổi của mình, thì ông cũng là người đầu tiên chịu tác động từ sự rời đi, tiến lên những cấp độ cao hơn của thế hệ này.

Ông Tuấn tất nhiên là một chiến lược gia rất có tài, biết cách kết hợp những hạt giống tốt ấy thành một đội ngũ đầy thực lực, để đi vào lịch sử với tư cách HLV đầu tiên đưa một ĐT Việt Nam đến với sân chơi World Cup cho bóng đá 11 người. Tuy vậy, chỉ riêng tài năng của ông, là chưa đủ để biến mọi hạt giống sau này thành những “hạt giống đỏ” như thế.

Việc Trần Bảo Toàn và Phạm Xuân Tạo, hai cầu thủ được xem là ngôi sao lớn nhất của các đội U18 Việt Nam trong năm 2018 và 2019, đều đã bộc lộ những hạn chế rõ ràng về trình độ và còn phải cố gắng rất nhiều để được triệu tập lên những cấp độ cao hơn trong những năm tới – là một trong những dẫn chứng.

Mọi chuyện lại càng khó khăn hơn cho ông Tuấn trong giải đấu thất bại vừa qua, khi đội ngũ ông có trong tay không được chú trọng chuẩn bị đúng mức. Giai đoạn U18 Việt Nam tập trung rèn quân, nhà báo Minh Hải từng đến PVF và chứng kiến thực tế như sau: BHL lúc đó, ngoài bác sĩ Phạm Văn Minh ra, chỉ còn có 3 người là HLV Hoàng Anh Tuấn, trợ lý Lê Đức Tuấn và HLV thủ môn Nguyễn Thế Anh; ngay cả HLV thể lực thì ông Tuấn “con” cũng phải mượn từ PVF. Vị trí cực kỳ quan trọng là GĐKT Jurgen Gede thì bận chinh chiến cùng ĐT U16 Việt Nam, đến gần sát giải mới có thể hội quân.

Đó là một lý do chính đáng, nhưng khó khăn không chính đáng hơn là đã có rất nhiều CLB muốn lấy quân của U18 về để đá những giải như hạng nhì QG. Đích thân các HLV, thậm chí là Chủ tịch của những đội ấy đã gọi cho HLV Hoàng Anh Tuấn để đòi quân, xin quân, đến nỗi có những thời điểm ông Tuấn không dám nghe điện.

Một phương diện khác về mặt chuẩn bị là tập huấn nước ngoài, thì trong khi thế hệ U19 của Quang Hải được đi châu Âu, Hàn Quốc; hay trước đó thế hệ của Nguyễn Công Phượng được đi châu Âu tận 52 ngày, thì vừa rồi U18 Việt Nam chỉ được đi Nhật trong một chuyến tập huấn free.

Quá trình đầu tư nói thẳng là thiếu và chưa đủ (cho vòng loại U19 châu Á; và xa hơn, là cho VCK và đoạt lại tấm vé dự U20 World Cup bằng cách lọt vào Top 4 châu Á) ấy, dẫn đến việc đội ngũ này sụp đổ quá nhanh và ngay trên sân nhà. Trước 90 phút tồi tệ với trận thua đầu tiên trước Campuchia trong lịch sử, hãy nhớ rằng U18 Việt Nam mới thắng 2/4 trận, sở hữu hiệu số +1 và vốn không còn quyền tự quyết số phận. Đó không phải thống kê của một đội chủ nhà tham vọng, hay ít nhất là muốn giành quyền đi tiếp.

Đó là một thất bại đầy tủi hổ và HLV đương nhiên phải đệ đơn từ chức, nhưng việc ông Tuấn từ chức… thành công lần này là một bất ngờ, ít nhất là so với quá trình 5 năm qua.

Còn nhớ, ở VCK U19 Đông Nam Á 2015, U19 Việt Nam thảm bại 0-6 trước Thái Lan ở trận Chung kết, HLV Tuấn đã xin từ chức. Hai năm sau đó, ở VCK U19 Đông Nam Á 2017 tại Hàng Đẫy, U19 Việt Nam đá rất tệ và HLV Tuấn cũng xin từ chức. Điều đáng nói là cả hai lần đó, ông đều không được chấp nhận cho rời ghế.

Nhưng lần này lại trái ngược hoàn toàn. Quá tam ba bận ư? Có thể, và không. Nhà báo Minh Hải cho rằng dường như VFF muốn chấp nhận lời từ chức của HLV Hoàng Anh Tuấn như một nguyên nhân để giải thích cho mọi người biết. “Còn thực sự, một trong những yếu tố lớn khiến U18 thất bại là do quá trình đầu tư của chúng ta rất kém, gần như không có gì cả”.

“HLV Hoàng Anh Tuấn đã chủ động xin từ chức, coi như là nhận trách nhiệm, coi như rằng mình là người kém chứ không phải các cầu thủ, đẩy mình thành trung tâm của những cuộc tranh cãi về U18, để giành lại cho các học trò của mình vùng trời bình yên để tiếp tục phấn đấu” – anh Hải nhận định.

Rất nhiều yếu tố khách quan, có cả những ấm ức không nói nên lời, nhưng lỗi lần này chắc chắc cũng có phấn thuộc về bản thân HLV Hoàng Anh Tuấn, như trang V.League Stats chỉ ra.

Cụ thể, chuyên trang thống kê về giải VĐQG Việt Nam và các giải đấu của các ĐT Việt Nam phát hiện ra rằng, sau khi trở về từ U20 World Cup, HLV Hoàng Anh Tuấn đã dần dần thay đổi lối chơi cho các thế thệ U18/19 Việt Nam tiếp theo. Triết lý mới được áp dụng không gì khác ngoài thứ bóng đá thời thượng nhất của giai đoạn này – Pressing và Gegen-pressing. Chiến lược gia người Khánh Hòa muốn đội bóng của mình chơi chủ động hơn thay vì phòng ngự-tấn công nhanh như trước.

Dẫu vậy, ông đã áp dụng lối chơi mới một cách quá cực đoan mà lại thu về hiệu quả khá thấp. Hãy đến với những phân tích chi tiết của V.League Stats:

“Thứ nhất là sự hiệu quả của những pha pressing – gegen pressing. Một con số liên quan nhất tới điều này chính là tắc bóng. U18 Việt Nam tại giải đấu lần này có tỷ lệ tắc bóng thành công chỉ 51,9%. Đây là một con số dưới mức trung bình và suốt tần đấy năm thống kê số liệu, chúng tôi CHƯA BAO GIỜ thấy con số có thể thấp đến mức này. Tổng cộng cả giải, U18 Việt Nam có 85 lần bị đối phương qua người, trung bình 17 lần mỗi trận”.

“Lối pressing của U18 Việt Nam thực sự quá cực đoan, luôn muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ, kể cả ở những tình huống bất hợp lý, kể cả khi trận đấu đã trôi về những phút cuối, các em không có ý định dừng lại cho đến khi giành được trái bóng. Gần như có quá ít khoảng khắc mà hàng phòng ngự giữ cự ly đội hình chặt chẽ. Đây là sự khác biệt thực sự với lứa 97-98, khi chúng ta tiến đến U20 World Cup nhờ việc lùi sâu, phòng ngự kín kẽ, hạn chế rất nhiều pha dứt điểm. Nó giống như sự khác biệt giữa phòng ngự khu vực và bắt người 1-1 vậy: Khi bạn bước ra khỏi vị trí của mình để gây áp lực lên đối phương, bạn sẽ để lại khoảng trống phía sau cho đối phương khai thác. Và hệ quả của một pha pressing không thành công là rất nhiều khoảng trống để đối phương tấn công. Ngay tình huống pressing thất bại đầu tiên trong trận gặp U18 Australia đã kết thúc bằng bàn thua từ phút thứ 1. 21/31 cú sút U18 Việt Nam phải nhận ở giải này là CƠ HỘI MƯỜI MƯƠI (Big Chance), một áp lực quá khủng khiếp dành cho thủ thành Y Êli Niê. Có là thánh sống cũng không cứu nổi ngần đó cơ hội”.

Thứ hai là hiệu quả của những pha tấn công nếu pressing thành công: “Trong số 6 bàn thắng U18 Việt Nam ghi được, chỉ có duy nhất MỘT bàn đến từ pha bóng chuyển trạng thái (Fast Break), và đó là pha bóng do U18 Campuchia… tự để mất chứ không phải từ việc chúng ta pressing thành công. Ý tưởng cơ bản của Pressing là giành lại bóng và tấn công khi đối phương đang ở trạng thái yếu đuối nhất, đội hình xộc xệch. Nhưng nó sẽ đặt đội tấn công vào những tình huống rất đặc biệt, chẳng hạn như 3 đánh 3, 2 đánh 2,… đòi hỏi cầu thủ phải tự xử lý tình huống và cực kỳ quyết đoán. Đó là nhu cầu rất thiết thực của bóng đá ngày nay, khi cầu thủ phải được luyện tập theo tình huống và cứ gặp pha bóng như vậy là ra quyết định như một cái máy. Trong bối cảnh của một đội tuyển quốc gia tập trung thì ngắn ngày, cầu thủ lại ít được thi đấu cọ xát, cực kỳ khó có thể hình thành một tư duy pressing cũng như xử lí tình huống hoàn hảo vì đó đáng lẽ là nhiệm vụ của các CLB. Những con số nói trên thực sự là rất thất vọng với một đội bóng coi pressing là kim chỉ nam”.

Và trong khi hiệu quả thấp, thì “hậu quả” lại không thấp tí nào:

“Hệ quả trực tiếp của Pressing, chính là sự bào mòn về thể lực. Không một đội bóng nào trên thế giới có thể chơi pressing với cường độ cao như vậy mà không mất sức cả, điều đó thể hiện rất rõ khi chúng ta bước vào trận gặp Campuchia khi có cả yếu tố tâm lý đè nặng: trượt chân, thiếu sức rướn, đỡ bóng văng… Những cầu thủ thi đấu cả 4,5 trận như Nguyễn Xuân Bình, Hồ Khắc Lương, Võ Nguyên Hoàng gần như cạn kiệt sức lực để rồi bàn thua xảy ra là điều tất yếu”.

“Không thể phủ nhận sự cầu tiến, muốn tổ chức một lối chơi hiện đại của HLV Hoàng Anh Tuấn, nhưng thực sự phải áp dụng một cách hợp lý cho cấp độ đội tuyển, vốn có quá ít thời gian cũng như lịch thi đấu khắc nghiệt. Không phải tự nhiên mà bóng đá cấp ĐTQG trên thế giới thời gian gần đây sự thành công đều dành cho những đội chơi phòng ngự phản công (Bồ Đào Nha, Pháp, Việt Nam của Park Hang Seo), vì nó (lối đá pressing tầm cao – Vietnam9) đòi hỏi rất cao, về mặt tổ chức, về chất lượng cầu thủ, cũng như sự luyện tập thường xuyên. Đến 1 HLV nổi tiếng với Pressing như Jurgen Klopp sau một mùa thất bại cũng đã tự thay đổi mình mới có thể giành Cúp C1”.

Như vậy, V.League Stats cũng đã trả lời luôn cho câu hỏi ở đầu bài, rằng bên cạnh rất nhiều thiếu hụt trong khâu chuẩn bị của cấp quản lý, thì việc U18 Việt Nam thất bại cũng phần lớn đến từ nỗ lực cách tân bất thành của chiến lược gia họ Hoàng.

Điều thú vị là thất bại vì quá tân thời đó lại trực tiếp khiến ông Hoàng Anh Tuấn “hết thời”. Đó là thời gian 4 năm làm đào tạo trẻ tưởng ngắn nhưng cũng rất dài về mặt công sức vừa kết thúc ấy.

Những người yêu mến cũng như những ai đánh giá cao chiến lược gia 51 tuổi này hẳn đã kịp tò mò về bến đỗ tiếp theo của ông. Đã 5 năm rồi từ khi cầm quân ở Vicem Hải Phòng, Hoàng Anh Tuấn chưa quay lại cầm quân ở cấp CLB.

Liệu trong lần trở lại sắp tới, HLV nổi tiếng với cụm từ “ngổ ngáo” này có tiếp tục trung thành với triết lý mới của mình? Hãy chờ xem!

Tác giả: Gã Đồ Tể
Đồ họa: Kim Thành

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC

Bình Luận

Bài Viết Liên Quan

Back to top button
P

Adblock Detected

Vui lòng tắt ứng dụng chặn quảng cáo!!!